Pakistan Emegazine Du lịch có Guu

Lặng lẽ nằm giữa vùng Nam Á, và nơi chia cắt của hai dãy núi đồ sộ: Himalaya và Korakoram. Pakistan có lẽ là vùng đất bị lãng quên với rất nhiều kẻ lữ hành. Nhưng đối với tôi, Pakistan có lẽ là vùng đất gây thương nhớ nhiều nhất mỗi khi ai đó hỏi rằng “Bạn thích quay trở lại đất nước nào nhất”.

Tại sao lại du lịch miền đất ấy, một nơi với những tin tức truyền thông bất ổn chính trị, vũ trang, khủng bố và sự tàn phá?

Đó là suy nghĩ chung của rất nhiều bạn bè tôi về đất nước Hồi Giáo này. Nhưng khi được ngài đại sứ Pakistan trực tiếp giới thiệu khi tôi làm thủ tục Visa thì tôi tự nhủ: “Một chuyến đi đáng để chờ đợi”.

Chuyến Roadtrip của chúng tôi bắt đầu giữa mùa thu. Việc lên kế hoạch hoàn hảo cũng như chọn thời điểm giữa mùa thu để đến Pakistan có lẽ là một trong những yếu tố may mắn nhất của chúng tôi.

Cả một hành trình di chuyển hơn 3000km khắp Pakistan, với vô vàn những ấn tượng, thú vị và nhiều trải nghiệm độc đáo.

Pakistan trong tim của chúng tôi là một Islamabad nhộn nhịp, những thung lũng vàng óng tựa dải lụa của: Gilgit, Gulmit, Phander, Hunza hay những ngọn núi hùng vĩ sừng sững của rặng Korakoram.

Những người bạn Pakistan luôn thiết đãi chúng tôi với sự chân tình và tốt bụng đến nổi chúng tôi tự xem mình như một vị vua. Mỗi nơi đi qua, họ đều đưa tôi xem xung quanh thị trấn địa phương của họ. Đôi khi lạc vào vườn Táo đang vào vụ, hay những cánh rừng đang đổ lá thay màu. Hoặc cũng có khi là tản bộ ngắm hoàng hôn dần buông.

Và khi viết về Pakistan, tôi không thể chờ thêm để trở lại nơi đây, gặp gỡ những người bạn Pakistan của mình.

Nằm cách Islamabad (thủ đô của Pakistan) gần 700km về hướng Tây Bắc buông ở thung lũng Phander – Thung lũng cổ tích nằm ở biên giới với Afganistan. và nếp mình bên dòng sông Gilgit thơ mộng. Thung lũng Phander như một thung lũng cổ tích của vùng đất Nam Á.
Đến độ giữa thu, những cánh rừng già buông một màu vàng óng ả. Dòng sông Gilgit uốn lượn, ánh lên màu xanh ngọc bích của những chiều hoàng hôn.

Chiếc xe Van đưa chúng tôi uốn lượn qua những con đèo vàng óng để đến Phander, một ngôi làng nhỏ nằm ở biên giới Afganistan, được bao quanh bởi những rặng núi Tuyết phủ kín quanh năm.

Tưởng như ngàn vẻ đẹp của thế giới này hội tụ tại Phander. Từng bức tranh thủy mặc được nhào nặng bởi bàn tay mẹ thiên nhiên hiện lên hoàn mỹ, thu vào tầm mắt của những vị khách ghé thăm, khó có thể rời bỏ.

Zahid – anh bạn hướng dẫn hỏi chúng tôi: Pakistan và Phander đẹp chứ. Chúng tôi chỉ nhìn nhau và trả lời: Cổ tích, đây là miền cổ tích của chúng tôi, “Nồng hậu” có lẽ là tính từ miêu tả xác thực và chính xác nhất trong chuyến Roadtrip tại Pakistan. Và dường như, sự nồng hậu ấy là xác thực nhất với những tấm lòng nhiệt thành của đất nước hồi giáo này.

Hôm ấy là ngày trọng đại nhất của Uddin (anh bạn điều hành tour), khi anh mời chúng tôi dự nghi lễ quan trọng nhất của cuộc đời anh ấy: Lễ Walima – lễ cưới chính thức của người Pakistan.

Walima là tiệc chiêu đãi chính thức do vợ chồng Uddin chủ trì và chính thức công khai hôn lễ. Đây là nghi lễ lớn, quan trọng bậc nhất với một người Pakistan.

Nghi lễ có rất nhiều người thân và cũng như khách mời của cả hai gia đình tham dự.Lễ cưới theo truyền thống, Walima được tổ chức tại nhà. Kéo dài cả ngày.

Trong lễ Walima, cả làng nhà bên Chú rể sẽ đứng chào đón “Cô Dâu mới”, nghi lễ này thường kéo dài khoảng 60- 90 phút. Những Cụ Già, người thân Chú Rể sẽ thực hiện nghi lễ bắt tay và ôm hôn cô Dâu, nghi thức thể hiện sự chào đón với một người mới trong làng.

Sau màn chào đón, Cô Dâu và Chú Rể sẽ được mời vào nhà thờ Hồi Giáo tại Làng để bắt đầu thực hiện nghi thức chủ trì do một vị Imam phụ trách (vị chức sắc cao nhất ngôi làng). Tiệc sau cùng sẽ do nhà chú rể chiêu đãi thân mật tại nhà. Thực đơn chiêu đãi thường là: Bánh Chapaki (Bánh nướng), bánh kếp (một loại bánh bột mỳ truyền thống Pakistan), Bò Yak hầm, Salad và Trà Bơ.

Không thể tin được, trước mắt chúng tôi là hàng trăm con người từ già trẻ, trai gái, lớn bé, đứng từ đầu làng và xếp hai hàng để chào đón những người bạn từ Việt Nam sang thăm Uddin và ngôi làng. Nghi lễ mà chúng tôi chỉ thấy ở những “nguyên thủ”.

Cả ngày dự tiệc Walima, chúng tôi được vị Imam dẫn đi thăm ngôi làng, vào từng ngõ ngách, thiết đãi đặc sản địa phương…Và giới thiệu những thành viên đặc biệt của gia đình Uddin trong ngày lễ trọng đại của anh ấy.

Có lẽ không chỉ Uddin, mà cả chúng tôi – những người dự lễ đặc biệt này sẽ luôn gói gém những tình cảm thật đặc biệt trong hành trình khám phá lần này.

Sau chuyến đi gần hai tuần, anh bạn đồng hành cùng tôi thốt lên: “Tôi lướt đi khắp nơi ở miền Bắc Pakistan, được chào đón vào nhà của vô số người lạ. Có cảm giác như tôi được trở về nhà của mình thật sự. Một cảm giác như đứa con xa xứ được về quê mẹ ôm ấp.

Tôi sẽ luôn nhớ mãi những chiếc hôn nồng hậu của mẹ Zahid – anh hướng dẫn tốt bụng, những cái ôm ấm áp của Uddin – anh bạn đã chăm sóc chúng tôi những ngày từ Việt Nam, hay lời cảm ơn đặc biệt của Karim, anh lái xe cừ khôi mà chúng tôi hay đùa rằng: Đến anh lái xe cũng phải đẹp như thế.

Tác giả: Max Vũ

Design: Kris Hảo.

Edit: Huynh Hieu Travel.